Hãng Sản xuất
Quảng cáo cắt kính

Cat kinh truong vinh

kinh mau hoa van

Tu kinh dung ruou

Từ khoá nổi bật trên Google:

Cửa kính nhôm, cua nhom kinhcắt kính cường lực, kinh cuong luc, lắp đặt kính cường lực, thi công kính cường lực, cửa kính giá rẻ, Cửa kính cường lực, báo giá cửa nhôm,  kính ốp bếp, kinh op tuong, kính sơn màu, kinh mau, cắt kính mặt bàn, kinh mat ban, tủ nhôm kính, sửa cửa nhôm, sua cua kinh, thay kính bể

Bạn tôi tâm sự cùng cắt kính

Cập nhật ngày: 11/05/2013 03:01PM

Tôi là một cộng tác viên của webxaydung.vn  xin chia sẻ câu chuyện cùng bạn đọc: Từ nhỏ, tôi vốn đã là một đứa trầm tính, ít nói và thường trông có vẻ khó gần. Tôi thường thu mình vào một góc, vào cái thế giới riêng của tôi. Tôi ít bạn, có lẽ cũng bởi cái vẻ ngoài lạnh lùng và khó gần đó. Mọi người thường ít tiếp xúc, ít nói chuyện với tôi và tôi cũng vậy. Duy chỉ có cậu ấy là không. Cậu ấy ngồi cạnh tôi và thường đi học rất sớm. Sáng nào tới lớp tôi cũng thấy cậu ấy tới rồi. Như một thói quen, cậu vẫn thường chào tôi bằng một nụ cười khá thân thiện. Tuy nhiên, mặt tôi vẫn nghiêm, tôi vẫn lạnh lùng, chỉ dùng ánh mắt để đáp lại lời chào đó. Dù thế cậu ấy cũng không buồn, không trách tôi, chỉ thường thắc mắc tại sao lúc nào cũng thấy tôi buồn như thế. Nói thật thì tôi cũng không rõ nữa.

Ban toi tam su cung cat kinh
Ảnh minh hoạ: Bạn tôi thời tuổi thơ

Tôi hay buồn vu vơ mà chẳng biết lý do. Những lúc cậu ấy hỏi như thế tôi chỉ khẽ mỉm cười, một nụ cười vẫn thoang thoảng chút buồn. Nhưng từ khi quen biết với cậu ấy, dường như thế giới của tôi đang dần mở rộng ra. Tôi nói nhiều hơn, cười nhiều hơn và cũng ít lạnh lùng hơn. Cậu ấy giúp tôi biết thêm được rất nhiều thứ và chúng tôi cũng thường trao đổi bài học với nhau. Những lúc thấy chán chúng tôi lại rủ nhau đi dạo và lên cầu hóng gió. Dần dần chúng tôi trở thành bạn thân của nhau, cậu ấy đã trở thành một phần không thể thiếu trong thế giới của tôi. Bất cứ chuyện gì tôi cũng kể cho cậu ấy nghe. Những khi giận, bực mình chuyện gì hay khi buồn chuyện gia đình, chuyện học hành, thậm chí cả chuyện về mối tình đầu luôn làm cho tôi buồn và khóc, cậu ấy cũng luôn chia sẻ tâm sự và an ủi tôi. Không hiểu sao cứ sau mỗi lần nói chuyện với cậu ấy, tâm trạng tôi đều thấy khá hơn. Tôi không khóc nữa và cũng đỡ buồn hơn. Không cần biết tôi nghĩ gì hay tỏ thái độ ra sao, cậu ấy luôn bắt tôi làm theo ý mình và thường đặt cho tôi những biệt danh kì quái khiến tôi vừa muốn cười vừa muốn đánh cậu ấy một trận cho hả giận. Những lúc tôi gặp chuyện, bất cứ lúc nào cậu ấy cũng xuất hiện để giúp đỡ tôi. “Tại sao lúc nào cũng là cậu? Tại sao lúc nào cậu cũng lo cho tớ như thế? Tại sao là cậu mà không phải cậu ấy?” – Tôi nói trong nước mắt. Tại sao không phải là người tớ cần nhất mà lại là cậu? Tại sao lúc nào cậu cũng quan tâm, lo lắng cho tớ trong khi tớ chẳng làm được gì cho cậu? “Ngốc! Vì tớ là bạn của cậu biết chưa!” – Câu ấy luôn đáp lại như thế và không quên kèm theo một nụ cười. Cậu là thế, luôn lo cho tôi như một người anh chăm sóc cho em gái. Cả đời này tôi đã mắc nợ cậu ấy một cái ơn rất lớn mà không biết làm sao để trả hết. Thời gian có cậu ở bên cạnh tôi đã sống tốt hơn rất nhiều. Rồi một ngày, khi đến lớp tôi không thấy cậu ấy. Sao hôm nay cậu ấy tới trễ vậy nhỉ, cậu vẫn thường đi học rất sớm cơ mà? Trống vào lớp rồi vẫn chưa thấy cậu ấy tới tôi nghĩ chắc là cậu ấy bị bệnh. Nhưng vô tình tôi thấy trong hộc bàn mình hình như có một bức thư. Tôi vội mở ra xem, là thư của cậu ấy. Chuyện gì thế này, tôi không dám tin đây là sự thật. Trong thư cậu ấy đã viết: “Gà ngốc à! Tớ biết khi nghe chuyện này cậu sẽ buồn lắm nhưng nó là sự thật. Tớ không muốn thấy cậu khóc nên đã không nói trước cho cậu biết. Tớ phải theo gia đình về quê sống, không học ở đây nữa. Không có tớ ở đây, cậu phải cố gắng sống thật tốt đấy nhé! Phải lo ăn uống đầy đủ, không được thức quá khuya, không được cứng đầu nữa, tớ sẽ buồn đấy. Chưa biết đến khi nào nhưng rồi sẽ có một ngày chúng ta gặp lại nhau, cậu không được buồn nữa đâu đấy. Về đấy rồi tớ sẽ liên lạc với cậu. Tớ sẽ nhớ cậu lắm đó, gà ngốc à!”. Đồ ngốc! Sao lúc nào cũng lo cho tớ như thế? Sao cậu đi mà không nói với tớ tiếng nào. Tớ sẽ làm theo lời cậu mà, cậu phải sống thật tốt và hạnh phúc nhé! Tớ cũng sẽ nhớ cậu lắm. Mong rằng sẽ có một ngày gặp lại cậu. Tạm biệt cậu – bạn của tớ!

CTV: Cat kinh

Tin mới

Các tin khác